Những giấc mơ thời niên thiếu

Mới đây, NXB Phụ nữ đã gới thiệu tới bạn đọc hai trong số những tác phẩm rất đáng chú ý của văn học đương đại Đức dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, đó là tiểu thuyết “Tuổi mười bốn” và “Bạn thân”.

Đối với độc giả Việt Nam, có lẽ văn học Đức vẫn còn khá lạ lẫm so với văn học của các nước khác. Nhưng những năm gần đây, dòng văn học này đang ngày càng được giới thiệu rộng rãi tới công chúng Việt Nam. Hai tác phẩm “Tuổi mười bốn” và “Bạn thân” với văn phong khác hẳn nhau, cách xây dựng tuyến nhân vật cũng khác nhau, nhưng đều lấy những cô cậu đang ở lứa tuổi mười bốn ẩm ương làm trung tâm, và viết về họ dưới cái nhìn khá thú vị.

Ở “Tuổi mười bốn”, bạn sẽ tìm thấy những dòng văn nhẹ nhàng như thơ, đó là bởi tác giả Tamara Bach đã dày công viết cuốn tiểu thuyết này với nhịp điệu riêng như vậy – một thử nghiệm mới của chị. Xuyên suốt hơn 100 trang sách, tác giả đã tường thuật lại tỉ mỉ đến từng chi tiết trọn vẹn một ngày của một cô bé mười bốn tuổi. Cuộc sống hiện lên qua ngòi bút của Tamara dường như rất đỗi bình thường: buổi sáng ngủ dậy, tắm, đi học, các mối quan hệ bạn bè, những rung động đầu đời, tấm bưu thiếp còn vương hương mùa hè… Nhưng ngẫm kĩ lại thì cách viết ấy chẳng dễ chút nào, vì nó phải đi vào từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống, phải tỉ mỉ quan sát đến từng hơi thở, phải thực sự sống cùng với nhân vật thì mới nhận ra được những chuyển biến tế vi của cảm xúc, và thấy được cái ửng hồng thoáng qua trên gò má cô thiếu nữ khi nhận được tấm bưu thiếp trong hộp thư. Nếu xét kĩ trong cả làng văn chương, thì hình như chưa có tác phẩm nào viết về trọn vẹn ‘một ngày của một ai đó’, tương tự như cách Tamara Bach đã viết trong “Tuổi mười bốn”. Do đó khi nguyên tác được xuất bản ở Đức, đã gây được tiếng vang mạnh mẽ và được truyền thông ca ngợi, đồng thời được đề cử cho hai hạng mục của giải thưởng văn học dành cho thanh thiếu niên Đức. Tamara Bach đã lấp đầy câu chuyện bằng cách phóng thích các dòng chữ và diễn đạt nội dung qua các trang súc tích, một câu chuyện mà khi đọc vị thế của người đọc được nâng cao, đọc mà không phải trả thêm tiền để được đọc tiếp, đó là lúc văn chương đã chạm đến ngưỡng tuyệt hảo – ngắn gọn, châm biếm và ngập tràn sự yêu thương.

Còn ở “Bạn thân” thì chúng ta lại bắt gặp những chân dung, những nhân vật tuổi mười bốn, mười lăm khác, ở đó cuộc sống học đường, tình bạn, tình người hiện lên sống động, chân thực như một bộ phim đang trải ra trước mắt chúng ta. Bộ phim ấy mở đầu bằng một khung cảnh đáng lo ngại với máu, xe cảnh sát, điều tra viên, và cả sự thẫn thờ của nhân vật chính, khiến người đọc có thể cho rằng đây là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, và khung cảnh mở đầu kia là hiện trường của một vụ án mạng khủng khiếp. Michael Sieben khiến độc giả hồi hộp dõi theo từng tình tiết câu chuyện, nghe anh chàng “tôi” – Kris kể về tam giác tình bạn với Josie và Juri, về lão hàng xóm mất tích bí ẩn, về những xung đột “tranh giành ngầm” giữa những cậu trai, về cô bạn kì quặc trong lớp… Có lẽ không ít độc giả nhẫn nại nghe từng ấy chuyện của Kris là để chờ đợi được biết tường tận về “vụ án mạng” được úp mở nói đến ở đầu, để được thỏa mãn với một câu chuyện trinh thám giật gân. Nhưng hóa ra, Michael đã thật tài tình với cách viết “tưởng vậy mà chẳng phải vậy”, và để biết được thực sự câu chuyện đã diễn ra như thế nào, thì bạn sẽ chẳng có cách nào khác là đọc từ đầu đến cuối, không bỏ ngang, không đọc nhảy cóc, cũng không thể đoán mò. Cuốn tiểu thuyết được đánh giá là một “tác phẩm trình làng đầy mê hoặc: Michael Sieben viết vừa cẩn trọng vừa lôi cuốn về quá trình trưởng thành và về tình bạn bị chao đảo” .
Ban đọc sẽ được dõi theo tam giác tình bạn Kris – Josie – Juri trong “Bạn thân”, và cùng cô bé Beatrice dễ thương đi qua trọn vẹn một ngày với đầy đủ cung bậc cảm xúc trong “Tuổi mười bốn”, để được sống lại lứa tuổi hoa mộng này thêm lần nữa, cũng như hiểu rõ hơn về thế giới nội tâm của những cô cậu tuổi ẩm ương đang sống quanh mình.

PN