Hà Nội thân thuộc & yên bình qua ống kính người nước ngoài

(Mask) – Ngược dòng thời gian về 1/4 thế kỷ trước để tìm về một Hà Nội những năm 1991 sống động mà yên bình…

Nhiếp ảnh gia Đức Hans-Peter Grumpe đã đi khắp 3 miền Việt Nam giai đoạn 1991-1993 và xây dựng cho mình kho ảnh khổng lồ lên tới 1.600 tấm ảnh về 20 tỉnh thành trên khắp đất nước. Trong đó, ông dành cho Hà Nội những tình cảm đặc biệt qua những khung hình nhiều cảm xúc.Nhiếp ảnh gia cho biết ông đã tới thăm Hà Nội ba lần và với riêng ông, đây là thành phố đẹp nhất Việt Nam. Người nghệ sĩ nhìn thấy ở mảnh đất ấy nét duyên dáng ý tứ với những tòa nhà cũ, những góc phố lạ, những nụ cười và muôn vàn khoảnh khắc ghi dấu trong tim.

Xin giới thiệu tới độc giả những hình ảnh thân thuộc về Hà Nội năm 1991 qua góc máy Hans-Peter Grumpe. Không chỉ với tác giả bộ ảnh, những hình ảnh giá trị này cũng giúp những người đã từng sống trong khung cảnh đó bồi hồi, gợi nhắc một Hà Nội đong đầy kỷ niệm.

Từ bầu trời, Hà Nội những năm đầu 1990 thoáng rộng và yên bình. Chưa có các tòa nhà cao tầng, vẻ đẹp uốn lượn của sông Hồng và những cánh đồng đều rất rõ ràng.

Phố Tràng Tiền vẹn nguyên vẻ đẹp trường tồn cùng thời gian. Phương tiện đi lại chủ yếu của người dân Hà Nội thời bấy giờ là xe đạp, xích lô, xe phân khối nhỏ.

Bách Hóa Tràng Tiền, nay là Trung tâm thương mại danh giá hàng đầu thủ đô.Ở góc ảnh là hình ảnh chiến sĩ công an với cảnh phục đặc biệt.

Hồ Gươm yên bình một thuở.

Khoảng thời gian từ trưa đến tối muộn là thời điểm xung quanh hồ Gươm nhộn nhịp hơn cả. Một số người tìm một băng ghế để ăn trưa, đọc sách, hay chơi cờ vưa. Khi tắt nắng, các đôi tình nhân tay trong tay, bên nhau cùng ngắm cảnh hồ.

Khu Phố cổ

Bên trong chợ Đồng Xuân

Người bán hàng trong chợ tổng kết doanh thu trong ngày.

Bãi gửi xe vào chợ với những “siêu xe” thời bấy giờ.

Lương khô là món ăn rất “đắt hàng” trong Phố cổ những năm 91.

Một xưởng làm mũ cối, loại mũ cực kỳ phổ biến cho cánh mày râu những năm đầu thập niên 90.

Giây phút thảnh thơi của những người bán quầy tạp hóa.

Quầy thuốc bắc trên phố Lãn Ông

Những con thằn lằn khô treo lủng lẵng cũng dễ dàng mua được trong khu Phố cổ.

Con cà cuống. Tinh cà cuống xưa được dùng rất phổ biến trong các món mắm chấm.

Thợ sửa đồ da tại một góc vỉa hè.

Trước khi máy tính trở nên thông dụng, nghề đánh máy thuê khá “ăn nên làm ra” ở Hà Nội.

Nghề cắt tóc nam rất thịnh hành thời bấy giờ, các tiệm quán mọc lên san sát mà không mấy khi vắng khách. Ngoài các vật dụng cần thiết, nhiều chủ quán cắt tóc còn đầu tư ảnh các kiểu tóc “mô-đen” cho khách hàng chọn lựa.

Chợ cóc những năm 1991 rất phổ biến ở Hà Nội. Người ta có thể mang đủ thứ ra chợ bán rong, từ gia cầm gà vịt tới hoa quả, thịt cá…

Bởi phương tiện di chuyển chủ yếu của nhiều người là xe đạp, nên các quán bơm vá cơ động xuất hiện ở hầu khắp các khu chợ, nơi đông dân cư.

Đèn kéo quân – đồ chơi Trung thu “lẫy lừng” một thuở.

Thời chưa có nhiều xe tải, nhiều người lao động thủ đô mưu sinh bằng nghề lái xích lô. Không chỉ chở người. xích lô còn chuyên chở được nhiều vật dụng cồng kềnh khác.

Quán bia chiều về là đông nghịt khách

Quán lòng, dồi phục vụ dân nhậu

Chiếc xe hơi này là giấc mơ của bất cứ ai sống ở những năm đầu thập niên 90.

Cảnh lãng mạn điển hình, anh đạp xe Phượng hoàng, em cầm ô Trung Quốc, góc phải có đầu 1 chiếc Honda Dream – “dream” thời bấy giờ

Những hàng hóa phổ biến của thời “hậu bao cấp” – phích nước TQ, phích đá Liên Xô, bếp điện Liên Xô, quạt “tai voi”.

K.H