Con dâu "đuổi khéo" mẹ chồng về quê

(Mask) – “Thôi, con nói thật là tốt nhất bà nên về quê sớm đi, không đến lúc con cãi nhau lại bảo con dâu bất hiếu, tiền làm hỏng đồ có khi còn đắt hơn tiền thuê người giúp việc, lại đỡ bị ức chế”.

Quân lấy vợ được 6 năm. Với vị trí làm việc bình thường, phải rất chật vật Quân mới có thể bám trụ lại ở Hà Nội. Thảo – vợ anh, sinh ra và lớn lên ở thành phố, đến khi lấy Quân bố mẹ Thảo đã mua cho hai vợ chồng cô một mảnh đất giáp trung tâm Hà Nội để vợ chồng cô xây nhà, tiện cho việc ở lại sinh sống, công tác. 

Nhà Quân vốn rất nghèo, bố anh mất từ khi anh còn nhỏ, mẹ anh ở vậy nuôi anh và hai chị gái cho đến khi các chị lập gia đình và cho Quân học đại học thì số tiền mẹ anh nợ lên đến mấy chục triệu. 

Sau khi lập gia đình xong, nghĩ bố mẹ Thảo đã cho đất rồi nên Quân không dám hỏi Thảo chuyện tiền xây nhà mà anh đành nói chuyện với mẹ, nhờ mẹ vay tiền. Thương con, mẹ anh lại chạy vạy vay mượn khắp nơi rồi cầm cố cả sổ đỏ căn nhà bà đang ở để có tiền đưa cho Quân xây nhà.

Thảo vốn dĩ không thích gia đình Quân bởi họ quá nghèo và lam lũ. Gia đình Thảo khá có điều kiện, ngày cưới cô được bố mẹ cho rất nhiều vốn riêng cộng với tiền tích cóp của cô, cô hoàn toàn có thể hỗ trợ Quân để xây nhà, nhưng cô chẳng quan tâm mà coi đó là nhiệm vụ Quân phải làm. Nhìn Quân gầy sọp đi vì lo tiền xây nhà cửa, Thảo đôi lúc cũng thấy xót nhưng cô chợt nhớ lời bố mẹ: “Đừng có mà cưng chiều chồng quá không rồi nó lại ỉ lại vào vợ thì khổ”. Vậy là cô mặc kệ, chẳng bao giờ động viên Quân. Nhiều khi Thảo thấy mình có phần thiệt thòi khi bạn bè của cô được chồng cưng chiều cho tiền mua hết quần áo nọ đến mĩ phẩm đắt tiền kia, còn cô thì nếu không tự mua chả bao giờ chồng có tiền cho cô đi mua sắm.

Quân thấy lúc nào đầu cũng căng ra như kéo, người ta nói “Làm ruộng thì ra, làm nhà thì tốn” quả thật là chẳng sai. Số tiền dự kiến ban đầu đã tăng lên gần gấp rưỡi khiến anh mệt mỏi và căng thẳng. Nhà cửa đang xây thì Thảo có bầu, đến lúc xây xong nhà thì cô chuẩn bị sinh con. Lúc đó thì Quân không còn đồng tiền nào, Thảo lại lôi anh ra để so sánh với “chồng người ta”, nhiều lúc Quân thấy tủi thân và thấy mình bất lực. Quân thấy tình yêu, sự quan tâm tới vợ con của mình không thể nào đáng giá hơn “chồng người ta” có nhiều tiền được.

Con dâu "đuổi khéo" mẹ chồng về quê 1
Thảo khó tính, mẹ Quân lại ở quê quen nấu nướng và dọn dẹp kiểu ở quê nên chẳng mấy khi Thảo tỏ ra hài lòng với mẹ chồng (Ảnh minh họa).

Sinh con xong, đưa con về nhà, vì không có tiền thuê giúp việc nên anh bảo mẹ lên giúp đỡ mẹ con Thảo để cô có thời gian nghỉ ngơi, hơn nữa mẹ anh cũng mong anh có cháu nên bà cũng muốn lên. Tuy vậy, những ngày đầu khiến anh còn đau đầu hơn bởi Thảo khó tính, mẹ Quân lại ở quê quen nấu nướng và dọn dẹp kiểu ở quê nên chẳng mấy khi Thảo tỏ ra hài lòng với mẹ chồng. Bà nấu gì Thảo cũng chê, nấu cháo móng giò Thảo chê nát, nấu canh rau ngót Thảo chê mặn và cứng, nấu thịt gà Thảo chê hôi… Có lúc Quân thấy mẹ buồn nhưng anh cố gắng động viên mẹ  vì anh mà ở lại thêm thời gian nữa rồi anh sẽ tính cách khác.

Ngày nào Quân về nhà, Thảo cũng lôi anh vào phòng rồi chê mẹ chồng đủ kiểu. Hôm thì chê mẹ không biết tắm cho cháu, hôm thì nói bà bẩn, hôm thì bảo bà chẳng biết nấu nướng làm cho mẹ con cô bị đói. Có lúc thương mẹ quá Quân phát khùng lên thì Thảo lại khóc tấm tức, cô gào lên rằng Quân chỉ nhất mực bênh mẹ mà bỏ rơi mẹ con cô. Có lúc hai vợ chồng cãi nhau Thảo định ôm con chưa đầy tháng về quê ngoại, Quân lại vội vàng xuống nước vì không muốn cô bị ảnh hưởng tâm lý nặng nề sau khi sinh con.

Những ngày đầy căng thẳng với cả ba người cứ diễn ra trong căn nhà nhỏ đó. Sự việc như giọt nước tràn ly cho đến một lần vừa về đến nhà chưa kịp bước vào cửa, Quân đã nghe thấy tiếng rơi vỡ của thủy tinh rồi nghe tiếng Thảo rít lên: “Bà có biết đây là lần thứ mấy bà làm vỡ đồ rồi không? Bà không biết làm thì đừng có làm, người gì mà chậm hiểu, nói mãi mà cũng không làm được. Thôi, con nói thật là tốt nhất bà nên về quê sớm đi, không đến lúc con cãi nhau lại bảo con dâu bất hiếu, tiền làm hỏng đồ có khi còn đắt hơn tiền thuê người giúp việc, lại đỡ bị ức chế”.

Quân dắt xe ngược lại ra cổng, tối đó anh đi uống bia với bạn bè đến say khướt mới về. Sáng hôm sau anh chở mẹ ra bến xe sớm để hai mẹ con về quê mà không báo gì với Thảo, mặc cho Thảo gọi điện hàng chục lần. Cuộc cuối cùng Quân chỉ nhắn lại một tin nhắn: “Anh với mẹ về quê, anh đưa mẹ về cho em đỡ phải nuôi thêm một người ăn hại. Khi nào em suy nghĩ lại thì anh lên”. Rồi Quân tắt máy. Anh chẳng biết cuộc hôn nhân với Thảo rồi sẽ đi đến đâu, anh quặn lòng nghĩ đến những ngày người mẹ đứt ruột đẻ ra anh bị con dâu đối xử như thế…